D – Magazine (ep.13): Ý chí "THÉP" tạo nên NGƯỜI THÀNH CÔNG

14:58 03/08/2022 - lượt xem: 108

“Trong cuộc sống mình, mình không cố gắng thì chả ai cố gắng cho mình.”

Mỗi người sẽ có một câu chuyện của riêng mình…một phần cuộc sống sẽ cho bạn thấy nó giá trị như thế nào ?

Đã bao giờ bạn nhìn thấy một ai đó cùng chiếc xe lăn tiến vào sân trường mỗi ngày chưa? Nếu có thì bạn nghĩ đó là ai? Giảng viên hay sinh viên?

Có thể thoạt đầu bạn sẽ nghĩ đó là một giảng viên của trường, nhưng ít ai biết được rằng người đàn ông ấy lại mang tấm thẻ của sinh viên cùng một chiếc cặp chứa đầy tài liệu, mang trong mình một tinh thần vui vẻ, lạc quan giữa cuộc đời trải qua nhiều biến cố mà chính bản thân anh cũng không nghĩ rằng mình có thể vượt qua được. Tấm thẻ sinh viên mang tên “Nguyễn Văn Thể” - 34 tuổi, anh đã có một gia đình nhỏ với một thiên thần “kháu khỉnh” đáng yêu, và hiện anh đang là: Sinh viên của trường Đại học Công nghệ Đồng Nai.

Hình ảnh Thể tham gia cuộc thi Sinh viên thanh lịch tỉnh Đồng Nai trước khi xảy ra "biến cố"

Tại sao D – Magazine lại muốn viết về tôi?

“Tinh thần thép”

“Nghị lực đáng trân trọng”

“Không đầu hàng dù chỉ còn một tia hy vọng”

Đó là những cụm từ mà ekip thật sự muốn tìm đến bạn, để nghe bạn kể…dù biết bạn muốn quên đi thời điểm kinh khủng đó…Cảm ơn Nguyễn Văn Thể đã một lần nữa trải lòng về cuộc đời của bạn... "Thanh xuân nhiều biến cố" nhưng đong đầy tình yêu thương gắn liền với ngôi trường Đại học Công nghệ Đồng Nai.

Một tuổi thanh xuân đầy sức sống…và một BIẾN CỐ đầy ĐAU ĐỚN

Thể thuật lại: “Lúc đó mình còn là sinh viên năm 3, mình có đi làm thêm công trình bên ngoài cho một người quen. Ngày đó, khi mình đang hướng dẫn thợ làm như thế nào thì vô tình bị điện cao thế phóng trúng và  ngã xuống từ độ cao 5m. Mình bất tỉnh rơi từ trên cao xuống. Lúc bị rồi thì không biết gì đâu, nghe bảo chuyển 3 nơi từ trạm xá lên Bệnh viện Đa Khoa Đồng Nai. Bệnh viện nhận định tai nạn nặng nên không tiếp nhận, phải chuyển thẳng lên Bệnh viện Chợ Rẫy thì mới có khả năng sống. Mình nghe gia đình mình thuật lại: “cả gương mặt mình sưng lên, mọi người trong lớp lên thăm rồi đi ngang, họ chẳng nhận ra mình và toàn bộ cơ thể của mình bị phỏng rất nặng, cháy đen…”

Bác sĩ thì nói là khả năng sống rất thấp, báo người nhà để người nhà chuẩn bị tâm lý trước.

Mọi thứ chỉ còn là HỒI ỨC….

Đối với Nguyễn Văn Thể, ở độ tuổi đó, anh thấy mình thật trẻ trung, năng động, thật yêu đời và tràn đầy sức sống. Anh ưu tiên lựa chọn cho mình cuộc sống “bươn chải” với xã hội trước khi tiếp tục khoác balo đến trường. Anh muốn mình trưởng thành hơn, biết suy nghĩ hơn và trân trọng hơn những gì được gọi là “kiến thức”. Sau khi hoàn thành chương trình Trung học cơ sở, anh bắt đầu đi làm để kiếm tiền lo cho gia đình. Sau vài năm đi làm, lúc này trong tâm trí anh nghĩ về : “cuộc sống quân ngũ, về hình ảnh Bác Hồ và những chiến sĩ hi sinh bảo vệ Đất Nước. Anh muốn trải nghiệm cuộc sống quân nhân và học tập những đức tính của một bộ đội ”. Năm 2007, anh chính thức nhập ngũ. Đến cuối năm 2009, anh ra quân.

Về với gia đình một thời gian, anh tiếp tục đăng ký học lái xe để kiếm một cái nghề lo cho bản thân và gia đình. Chạy xe được 2 năm, tâm trí anh suy nghĩ về tương lai: “muốn có một cuộc sống tốt hơn, làm việc bằng đầu óc chứa không phải mãi làm tay chân.” . Và đến năm 2011, anh đã quyết định đăng ký học bổ túc. Sau 3 năm vừa học vừa năm, anh cũng đã hoàn thành Trung Học Phổ Thông ở lứa tuổi 26. Năm 2014, anh tiếp tục đăng ký học tại trường Đại Học Công Nghệ Đồng Nai, ngành: Công nghệ Kỹ thuậ Xây Dựng. Tại đây, ngoài việc học chuyên môn, anh Thể còn tham gia các hoạt động đoàn hội.

Hình ảnh Thể (bên phải) cùng bạn tham gia tiết thực hành tại trường đại học Công Nghệ Đồng Nai.

Thể chia sẻ: “26 tuổi mình bước vô trường đại học dù đã có việc làm và có thu nhập ổn định. Nhưng mình muốn sau này sẽ có tương lai mở rộng hơn. Ngoài ra, mình muốn học lên để có kiến thức sau này có con thì có thể dạy được cho con bằng những kiến thức mình đã có... Cứ suy nghĩ vậy thôi.”.

Nhưng cuộc đời không biết trước được điều gì. Đáng ra một chân trời mới đang mở rộng với mình thì tai nạn bất ngờ ập tới. Một sự đau đớn vô cùng về thể xác lẫn tinh thần. Quá bi kịch và quá kinh khủng đối với chính bản thân mình và gia đình. Bao nhiêu cố gắng để có tương lai tốt hơn vậy mà…

Một con người được đánh gía bằng tính từ TỰ TIN, nhưng bên trong vẫn có một nỗi sợ hãi, đó là:  sợ ánh mắt của mọi người nhìn vào từng bước chân của mình. Chia sẻ về nỗi sợ ấy cùng ekip D - magazine, ánh mắt anh lại hiện lên một nỗi buồn mà anh không muốn bộc lộ rõ ra bên ngoài. Nhưng nỗi buồn ấy chỉ thoáng qua và nụ cười lại quay trở về, vì anh đã học được cách bỏ mặc những lời nói không hay từ phía mọi người xung quanh.

Anh đã nỗ lực học tập và trao dồi kiến thức từ nhiều nguồn khác nhau, từ nhà trường, từ bạn bè, từ Internet, và nhiều nhất là từ những trải nghiệm thực tế mà anh tự tìm cho chính bản thân mình. Anh đã nghĩ rằng tuổi sinh viên đó sẽ là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời mình trước khi đón nhận một biến cố “đau đớn” mà anh không bao giờ ngờ tới.

Anh cười: “Giống như chó thui vậy, nhìn cái mặt nó đen thui à!”. Anh vừa kể vừa cười như thể đó là một trải nghiệm thú vị, mặc dù khi nhớ lại chính bản thân anh cũng cảm thấy tiếc nuối cho cuộc đời mình. Thứ anh mất đi không chỉ là vẻ bề ngoài bởi những vết sẹo chằn chịt do cháy trên cơ thể, mà anh còn mất đi một chân. Đó vẫn chưa phải là tất cả, anh còn gần như mất đi khả năng đi lại. Anh nhìn những người bạn cùng học với mình đã ra trường và cầm được tấm bằng, anh lại thấy buồn và cố gắng hết sức để có thể nhanh trở lại trường học. Tưởng chừng như biến cố đó đã giết chết một tâm hồn yêu đời, lạc quan. Dẫu vậy ,nhưng bằng nghị lực và sự quyết tâm, anh đã vực dậy sau tất cả và bắt đầu xây dựng lại một cuộc sống mới cho chính bản thân mình, tươi sáng hơn và tốt đẹp hơn.

Thể (bên trái) chia sẻ cùng ekip D-Magazine về "biến cố" của mình

“Ý CHÍ THÉP” tạo nên “NGƯỜI THÀNH CÔNG”

Trước đó, dù anh vẫn chưa hoàn thành chương trình đại học, dù anh vẫn chưa cầm được tấm bằng kỹ sư trong tay. Nhưng với tinh thần ham học hỏi, tìm hiểu và tiếp thu kiến thức. Anh còn học thêm ngành Thiết Kế. Nhờ sự giúp đỡ của thầy, bạn bè và mày mò học trên mạng. Anh đã có những bản thiết kế đầu tay của mình cho khách hàng. Kiếm thêm thu nhập để lo cho gia đình.

Anh bắt đầu kể lại tuần tự quá trình bản thân vực dậy sau biến cố và tìm tới thành công:

“Lúc mình bị cắt chân, mình buồn lắm, nhưng mà mình tự chấn chỉnh tinh thần mình bằng cách là thôi mình có thể đeo chân giả để đi được mà. Mình suy nghĩ trong đầu nếu như mình cứ tự ti, mình không ra ngoài thì suốt đời mình chỉ ở trong vỏ bọc, giống như con ốc ở trong vỏ bọc vậy, không bao giờ thoát ra được. Mình tập xe lăn thì có người thương, có người kì thị, nhưng mình không quan tâm. Bản thân mình cứ chú tâm vào những điều người ta nói thì mình sẽ không làm được gì.”.

Theo như chia sẻ, quá trình hồi phục của anh gặp rất nhiều khó khăn. Anh đã nỗ lực rất nhiều trong việc tập đi lại, hệt như một đứa trẻ sơ sinh mới chập chững bước vào đời. Tuy vậy, những điều đó vẫn chưa thể hiện hết được sự cố gắng ấy. Vì trong quá trình hồi phục, biết bao giọt máu đỏ đã rỉ ra từ những vết thương chằn chịt, biết bao sự đau đớn đã dằn xé lấy cơ thể của một người trẻ đáng lẽ phải được vui đùa với thanh xuân. Chia sẻ về những người đã từng giúp đỡ mình, anh thổ lộ:

“Gia đình cũng lo lắng cho mình rất là nhiều: từ ba mẹ, cậu, anh em, cô dì chú bác, và cả các mạnh thường quân cũng giúp mình, ủng hộ tiền để mình có chi phí điều trị. Mình biết rằng họ giúp mình vì thương mình. Xót cho hoàn cảnh của mình. Họ không cần mình phải báo ơn nghĩa gì cả. Chỉ cần nhìn thấy mình khỏe lại và có một cuộc sống tốt hơn. Nhưng với bản thân mình, những người đã giúp đỡ mình tất cả đều là ân nhân của mình, động lực cho mình nỗ lực, cố gắng nhiều hơn. Không chỉ mỗi sống lại mà mình phải thành công. Nghị lực vượt qua tất cả. Một lần nữa, mình xin ngàn lần cảm ơn đến những người đã giúp đỡ mình. Cảm ơn mọi người rất nhiều.

Sau 3 năm kể từ ngày tai nạn, khi sức khỏe đã hồi phục hơn. Anh Nguyễn Văn Thể đã quay trở lại trường Đại Học Công Nghệ Đồng Nai và tiếp tục học để lấy được tấm bằng kỹ sư. Vì anh không muốn từ bỏ thứ mà mình đã cố gắng nỗ lực, nhịn ăn, nhịn mặc để được đi học. Và nhờ có sự giúp đỡ của Ban Giám Hiệu nhà trường cùng thầy cô, bạn bè và gia đình. Anh đã được tiếp tục đi học và tháng 10 năm nay anh sẽ tốt nghiệp.

"Một đời người, một câu chuyện..." - Từ câu chuyện của mình, Thể đã có thể truyền cảm hướng, ý chí và nghị lực đến các bạn sinh viên Đồng Nai và các bạn trẻ

Hình ảnh Thể cùng các bạn sinh viên được trao bằng khen “Sinh viên 5 tốt làm theo lời Bác”

Dự định của tương lai, động lực của hiện tại…

Khi được hỏi về dự định trong tương lai, anh chia sẻ:

Dự định của mình thì mình đang muốn thành lập một công ty riêng về kỹ thuật thi công và thiết kế xây dựng. Công ty thì ở đâu cũng được hết, miễn là mình có một hệ thông quản lý. Trong và ngoài nước đều được .”

“Mở một trung tâm học nghề đặc biệt dành riêng cho những bạn khuyết tật để các bạn ấy có thể hòa nhập với xã hội và có một cuộc sống tốt hơn trong tương lai.”

“Ngoài ra, mình muốn trở thành một nhà truyền cảm hứng. Đi khắp mọi nơi chia sẻ câu chuyện của mình. Giúp truyền động lực cho tất cả mọi người.”

 Mình không nói trước được khi nào mình có thể thực hiện được tất cả những dự định đó. Tuy nhiên ước mơ thì sẽ không bao giờ bị cấm cản. Nên mình vẫn sẽ ước mơ và ấp ủ nó. Mình hi vọng rằng với những cố gắng nỗ lực của mình. Những dự định của mình trong tương lai sẽ được thực hiện.

Lời gửi gắm chứa đựng những bài học quý giá

“ Cuộc sống không ai biết trước được điều gì. Nếu như chúng ta không cố gắng học tập, tô luyện cho mình một ý chí kiên cường, mạnh mẽ và lạc quan thì khi biến cố xảy ra chúng ta sẽ không thể nào mà vượt dậy.”

 “Trong cuộc sống, mình không cố gắng thì chả ai cố gắng cho mình. Những người lành lặn có thể chỉ cần cố gắng 50%, còn những người như Thể phải cố gắng 100% hoặc hơn để đạt được. Nên mới nói rằng, các bạn hãy yêu thương bản thân mình, trân trọng cuộc sống hiện tại. Vì khi đã mất đi rồi sẽ không bao giờ trở lại.”

“Con người mình, không có gì là không thể làm được. Mình làm được nhưng bản thân mình đang sợ hãi, không dám bước ra, không dám làm. Các bạn cần cố gắng lên, cố gắng học tập không chỉ vì các bạn mà còn vì những người thân của các bạn.”

Có thể thấy được rằng, Anh Nguyễn Văn Thể không chỉ đơn thuần là một con người đầy nghị lực, đam mê học hỏi, anh còn là một con người khiêm tốn và giàu tình nghĩa với mọi người. Có lẽ sau tất cả, anh đã ngày một trưởng thành hơn và mạnh mẽ hơn trước mọi thứ. Mong rằng trong tương lai sắp tới, anh sẽ có thể thể hoàn thành được dự định mà anh luôn ấp ủ. Xin chúc anh luôn giữ được sự yêu đời cũng như ý chí kiên vững, trở thành nguồn động lực to lớn để các thế hệ sau noi theo. Cảm ơn anh vì đã đến với D – magazine! Chúc anh thật nhiều sức khỏe và luôn thành công trong mọi việc.

Thực hiện: D – Magazine (Duy Nguyễn)

PHÒNG TRUYỀN THÔNG

D-Magazine (ep.9): Giảng viên DNTU - Người thầy, người cô chính là những người truyền lửa cho sinh viên

‘‘Dù tên tuổi không đăng trên báo, không được thưởng huân chương, song những người thầy giáo tốt là những người anh hùng vô danh…” – Trích Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đó là những lời nói hay và sâu sắc mà Bác dành nói về những người thầy giáo, cô giáo đứng trên bục giảng. Cô Phạm Thị Lĩnh – Thạc sĩ Kế toán - Giảng viên chuyên ngành Kế toán “Đối với cô, một trong những yếu tố quan trọng nhất trên con đường đại học đó chính có là thầy cô đồng hành cùng các bạn. Vậy là với kinh nghiệm hơn 9 năm trong lĩnh vực kế toán Doanh nghiệp, cô ao ước được đứng trên bục giảng như một người đi trước để truyền đạt lại kiến thức và kinh nghiệm cho sinh viên – “những người đi sau”. Và ngày hôm này cô đã thực hiện được điều đó – trở thành Giảng viên của Trường Đại học Công nghệ Đồng Nai” – Cô kể lại. Lựa chọn “sứ mệnh” là người đồng hành cùng sinh viên Khi được hỏi về lựa chọn của mình, ThS. Phạm Thị Lĩnh chia sẻ: “Người thầy, người cô chính là những người truyền lửa cho sinh viên, một người thầy tốt không chỉ là người truyền thụ kiến thức mà còn phải truyền được đam mê học tập, là nguồn cảm hứng cho sinh viên của mình. Vì thế trước mỗi năm học mới cô luôn xác định cho mình những mục tiêu là hiểu được sinh viên, giúp sinh viên đề ra mục tiêu cho bản thân và giúp đỡ sinh viên đạt được mục tiêu đó.”. Còn về chuyên ngành Kế toán, cô nhiệt huyết nói: Cô thấy rõ vai trò quan trọng của kế toán trong công tác quản lý kinh tế, tài chính ở các đơn vị, là một ngành có cơ hội việc làm rộng mở, cô quyết định trở thành giảng viên để dùng những kinh nghiệm thức tế của mình dẫn dắt các bạn sinh viên trau dồi tri thức, kỹ năng trở thành những kế toán viên giỏi trong tương lai. Cô luôn tận tình trong công tác giảng dạy, khích lệ sinh viên học tập, rèn luyện kỹ năng mềm, mạnh dạn tham gia các hoạt động ngoại khóa, hướng dẫn sinh viên nghiên cứu khoa học cũng như làm đề tài tốt nghiệp. Cô thường xuyên trực tiếp dưa sinh viên tham quan kiến tập doanh nghiệp và cùng các em sinh viên sáng tạo, xây dựng nhiều hoạt động trong học tập. TỰ HÀO VÀ HẠNH PHÚC: Đối với cô, được chia sẻ những kiến thức, kinh nghiệm của bản thân đến các bạn sinh viên làm hành trang bước vào cuộc sống cũng như công việc là niềm vui và hạnh phúc. Cô thấy rất tự hào khi các học trò của mình đạt được thành tựu. Cô Phạm Thị Lĩnh và một số hoạt động cùng thành tích đạt được Kỷ niệm với sinh viên thì nhiều vô kể, nhưng những kỷ niệm gần đây nhất chính là đồng hành cùng sinh viên DNTU tham dự vòng bán kết giải thưởng Euréka lĩnh vực Kinh tế - lần thứ 22 năm 2020, tại đây cô cùng các sinh viên của mình đã có dịp tương tác với tinh thần học hỏi, giao lưu kinh nghiệm. Hay mới đây là “chia tay” Tân cử nhân ngành Kế toán tốt nghiệp và “đón” Tân sinh viên ngành Kế toán, cô kể: “Thầy cô là những người lái đò, mỗi chuyến đò là những kỷ niệm, cảm xúc, tình cảm khác nhau. Được nhìn thấy từng lứa học trò của mình ngày một trưởng thành và thành công đó là điều hạnh phúc vô cùng lớn. Trong những năm qua, ngoài công việc giảng dạy, cô Phạm Thị Lĩnh luôn tích cực tham gia công tác nghiên cứu khoa học tại trường; cô cho biết đến nay cô đã có kha khá bài viết được đăng trên Tạp chí khoa học và tại các Kỷ yếu Hội thảo khoa học. Bên cạnh các hoạt động về chuyên môn, cô còn tham gia rất nhiều hoạt động đoàn – hội, cô được cán bộ, giảng viên, nhân viên, đoàn viên, sinh viên trong nhà trường tín nhiệm bầu nắm giữ các nhiệm vụ quan trọng, chủ chốt trong Công Đoàn, Đoàn trường, Đoàn khoa. Hiện cô đang giữ chức vụ Bí thư Đoàn khoa – BTV Đoàn trường, Trưởng ban Thanh tra Nhân dân trường ĐH Công nghệ Đồng Nai, UV BCH Công đoàn trường Đại học Công nghệ Đồng Nai, được sinh viên yêu quý và nhận xét là luôn hết mình trong mọi việc từ các chương trình như Xuân yêu thương, Xuân tình nguyện, Mùa hè xanh, Hiến máu nhân đạo, các hoạt động thiện nguyện… Những thành tích mà cô có được không chỉ khẳng định năng lực trong công tác chuyên môn nghiệp vụ mà còn thể hiện được sức trẻ và sự tận tâm, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Ở cô luôn toát lên sự thân thiện với sinh viên và đồng nghiệp. Qua khoảng thời gian gắn bó tại DNTU, cô cảm nhận được sự thân thiện luôn nỗ lực trong học tập và làm việc của sinh viên, nhiệt tình tham gia công tác xã hội hoạt động của trường, đoàn khoa, sống hòa đồng giúp đỡ bạn bè khi khó khăn của các bạn. Cô muốn chia sẻ điều gì về ngành học Kế toán đến với các bạn sinh viên Kế toán là ngành học có cơ hội việc làm rộng mở: Với vai trò quan trọng của kế toán trong công tác quản lý kinh tế, tài chính ở các đơn vị. Theo đó, tất cả các đơn vị đều phải làm công việc Kế toán. Điều này có nghĩa là bất cứ cơ quan, doanh nghiệp, tổ chức nào, tùy thuộc vào quy mô và lĩnh vực hoạt động, đều cần đến ít nhất một nhân viên kế toán. Môi trường làm việc năng động và chuyên nghiệp: Nghề kế toán viên đòi hỏi bạn phải nắm bắt các điều luật, quy định mới,… để thực hiện công việc của mình. Hiện nay, ngoài việc thực hiện thành thục công việc Kế toán, bạn còn phải có những ý kiến tham mưu cho người lãnh đạo để đơn vị hoạt động ngày càng hiệu quả, do đó công việc này đòi hỏi bạn luôn năng động, tiếp thu đê hoàn thành công việc. Trong thời đại công nghệ hiện nay, sinh viên có thể tự tìm hiểu kiến thức từ nhiều nguồn và thầy cô như một người hướng dẫn, giải đáp thắc mắc, truyền đạt kiến thức, kinh nghiệm cho người học. Khi có được khối kiến thức nền tảng từ các thầy cô, các bạn cần chủ động học tập để xây dựng, phát triến thành kiến thức cho mình,… và cô rất vui khi là một người hướng dẫn mà các em tin tưởng để đồng hành. Vì vậy, nếu các bạn có niềm yêu thích với những con số thì đừng ngần ngại về với “đội của cô” nha ^^ Lời khuyên cho các bạn sinh viên Cô chỉ muốn nói với các bạn: “Khi đứng ở điểm khởi đầu của một cuộ hành trỉnh, ít ai có thể chắc chắn hoàn toàn về con đường mình lựa chọn. Tuy nhiên, dù bất cứ ngành học nào, công việc nào các bạn chọn hãy đặt trái tim, tinh thần của bạn vào từ những việc nhỏ nhất. Chính điều đó sẽ giữ cho bước chân của các bạn thêm vững vàng kiên trì theo đuổi đam mê. Đó chính là bí mật của sự thành công”. Cùng với đó, khoảng thời gian sinh viên là khoảng thời gian đẹp nhất và tốt nhất để các bạn có thể trải nghiệm hết mình. Các bạn hãy hoạt động thật năng nỗ trên hết mọi phương diện, cố gắng tích lũy thật nhiều kiến thức và kỹ năng. Và sống thật trọn vẹn với tuổi trẻ này. Hỏi nhanh đáp nhanh cùng D-Magazine: Trong gia đình ai là người cho cô dộng lực nhiều nhất? Mẹ của cô. Mẹ là nơi bình yên nhất và mẹ cũng vô cùng cứng cỏi, không có việc gì là không thể. Ý nghĩa gia đình trong cô? Gia đình là “nhà”, là nơi ấm áp, là nơi mà dù có đi xa đến đâu cũng là nơi đề về! Đó là tất cả niềm tin và hi vọng Khi có thời gian rảnh cô thường làm gì? Đọc sách, chụp ảnh Câu nói truyền cảm hứng? “Hôm nay, tôi chọn là phiên bản tốt nhất của chính mình.” Năng lượng tích cực cô muốn truyền tài cho mọi người là gì? Chỉ cần bạn cố gắng sẽ luôn những công việc phù hợp và tạo cơ hội tối đa để phát huy khả năng của bản thân. Cảm ơn cô đã dành thời gian chia sẻ cùng D-magazine. Chúc cô luôn tươi trẻ để mãi nhiệt huyết với niềm đam mê truyền thụ kiến thức cho các bạn sinh viên DNTU!   Thực hiện: D-Magazine PHÒNG TRUYỀN THÔNG      

Xem chi tiết
D – Magazine (ep.8): Chàng sinh viên điển trai cùng câu nói “Chỉ có nỗ lực mới đi đến thành công”

Lư Vũ Luân, chàng trai sinh năm 1999, là sinh viên ngành Quản trị dịch vụ du lịch và lữ hành trường Đại học Công nghệ Đồng Nai (DNTU). Luân luôn dành sự quan tâm một cách “tỉ mỉ” tới những hoạt động học tập, phong trào, giải trí của trường cũng như không ngừng tìm hiểu, khám phá bản thân, các môi trường mới và thoát khỏi “vùng an toàn” của mình.

Xem chi tiết
Thư cảm ơn Công ty Thép SeaH trao học bổng cho sinh viên DNTU

Kính thưa: Quý Cô chú lãnh Công ty Thép SeAH Việt Nam, kính thưa quý thầy cô, cùng tất cả các bạn sinh viên thân mến! Em tên Trần Thị Ngọc Thương, hiện là sinh viên năm 3 ngành Công nghệ Ô tô Trường Đại học Công nghệ Đồng Nai. Hôm nay em thay mặt cho các bạn sinh viên nhận học bổng có đôi lời gửi đến các cô chú lãnh đạo Công ty, quý thầy cô lời cám ơn chân thành và sâu sắc nhất. Thắm thoát đã hơn 2 năm trôi qua, nhớ lại khoảng thời gian còn là một học sinh, nhớ lại khoảnh khắc vui mừng, tươi cười của ba mẹ và cả em khi nhận giấy báo trúng tuyển, nhớ những giọt nước mắt vui mừng của ba mẹ vì nghĩ rằng con mình sẽ có một tương lai tươi sáng và cũng không sao quên được cái cảm giác lo lắng, trăn trở vì phải làm sao để lo chi phí học tập sau này. Trần Thị Ngọc thương tại lễ trao học bổng Nhưng kính thưa các cô chú! Có lẽ “Có công mài sắt có ngày nên kim” trong chính khoảng tuyệt vọng ấy một phép màu đã xuất hiện. Cô chú đã ban cho em một phép màu, em được nhận Học bổng “SeAH đồng hành cùng sinh viên DNTU”, được tiếp tục học tập, có quyền lựa chọn cho mình một tương lai tốt đẹp, được bước tiếp trên con đường đi đến đài vinh quang. Niềm vui đó, công ơn đó không sao diễn tả được, không sao đền đáp được. Các bạn sinh viên than mến! Tất cả chúng ta ở đây chắc hẳn cùng có chung một cảm xúc: niềm vui và vinh dự khi có mặt trong buổi trao học bổng ngày hôm nay. Trong khoảng thời gian qua, bằng sự nỗ lực của bản thân cùng với sự dìu dắt của quý thầy cô, chúng ta đã và đang hăng hái, say mê trong học tập, chúng ta đã tìm thấy được động lực trong việc học, cũng như mục tiêu phấn đấu, thi đua, rèn luyện bản thân. Trần Thị Ngọc thương và các bạn sinh viên DNTU khác tại lễ trao học bổng Ngày hôm nay, động lực đó càng trở nên mạnh mẽ hơn, khi chúng ta có mặt tại đây để nhận được học bổng này… Không biết nói gì hơn, chúng em rất biết ơn các cô, các chú đã chung tay giúp đỡ cho chúng em. Các cô các chú đã không quảng ngại khó khăn, gian nan, bằng sự nhiệt tình, tình yêu thương dành cho chúng em là nguồn động viên tinh thần cho chúng em. Chúng em sẽ nỗ lực nhiều hơn nữa, cố gắng phấn đấu, vì chúng em biết rằng, chúng em đang chờ xã hội và xã hội cũng đang chờ chúng em. Một lần nữa xin thay mặt cho tất cả các bạn sinh viên nhận học bổng ngày hôm nay gửi đến các cô chú, quý thầy  lời cảm ơn chân thành nhất, lời chúc sức khoẻ và thành đạt. Chúng em xin chân thành cảm ơn và trân trọng kính chào!     Bùi Nguyên Tuấn Anh

Xem chi tiết
D-magazine (ep.4) - Nguyễn Đình Thanh Bảo: Nếu chỉ còn lại 1 ngày của cuộc sống, tôi vẫn sẽ dành nó cho những gì mình theo đuổi.

“Điều mà tuổi trẻ cần phải thể hiện là sự tự tin - tự tin dám ước mơ và đặt mục tiều để đươc điều mong muốn, không chọn công việc nhẹ nhàng để có thời gian với bạn bè mà chọn lấy việc hằng ngày và cố gắng đạt được điều mà đề ra. “Có một ước mơ mà tôi  kiên trì thực hiện nó từ lúc bắt đầu học Đại học là được trở thành một ngưới Thầy, chia sẻ nhiều kiến thức mà tôi học được để truyền đạt cho thế hệ tiếp theo…Con đường đó đã đạt được 50%.” Nguyễn Đình Thanh Bảo…cái tên được ba mẹ tạo ra với kì vọng làm được điều có ích cho xã hội… Công việc hiện tại: Trợ lý Khoa Ngoại ngữ Trường Đại học Công nghệ Đồng Nai. Giáo viên Tiếng Anh tại các Trung tâm ngoại ngữ. Ngôi trường mới…DNTU, nơi khởi đầu cho mục tiêu ? Quay lại thời cấp 3, với cái tính “trời ơi đất hỡi” không hài lòng là nói ra cho bằng được, bức rức khó chịu…Ấy thế mà kịp giật mình, hoảng hốt với những gì có trong con người tôi…Tất cả nhận ra khi mình đã quản lý cảm xúc đến thời điểm hiện tại…Đó là một con người ở quá khứ, cho đến khi cuộc đời “lật” sang một trang giấy mới mà mình tự nhủ là: đi chậm chậm, kẻo ngã. Tôi đã "vịn tay" đẩy một cú thật mạnh để tiến vào con đường Đại học. Chắc chắn ai cũng sẽ đắn đo và có nhiều quyết định…Quan điểm của tôi là không đặt nặng môi trường học, mà chủ yếu là sự cố gắng của bản thân….Vậy Đại học Công nghệ Đồng Nai sẽ là bến đỗ để thực hiện mục tiêu của tôi…Hoài nghi về chất lượng: chắc chắn có…Nhưng điều mà DNTU làm được cho tôi là sự trưởng thành từng ngày trong cả về con người, trí thức và mối quan hệ, điều tôi cần từ nơi này là nhiêu đó, vậy thôi… “Đừng đứng núi này trông núi nọ, hãy nhìn bản thân cậu có vượt qua giới hạn chưa hay là năm cờ sung rụng..”…phải có những “cú tát” thì các bạn mới tỉnh táo. Nhăc về từ “TIẾP XÚC”, chắc đó là từ mà mình dành để chiêm nghiệm quảng đời sinh viên, muốn có được kinh nghiệm thì phải nhớ từ đó, muốn không phải “đánh đồng" trang lứa thì cũng phải dùng từ đó…Muốn trao dồi khả năng Tiếng Anh thì cũng phải là TIẾP XÚC với giảng viên nước ngoài…Để ý, để tâm vào thì lúc tỉnh táo mới nhận ra mình làm gì… Tôi không gửi ước mơ ở lại đây…mà cùng ước mơ để phát triển… Từ lúc bộ ảnh lễ Tốt nghiệp tại DNTU được cất vào nơi lưu giữ những ký ức thật đẹp thì đã đến lúc có lời mòi cho việc dùng chính những kinh nghiệm học tập để đạt gần đến mục tiêu của tôi… “em nghĩ em có duyên với nơi này, tưởng chừng rất khó nhưng đã đồng hành được 3 năm rồi, không phải với tư cách là một sinh viên mà là trợ giảng, một trợ lý khoa Ngoại ngữ…và đáng trân trọng hơn là được gọi với một cái hình ảnh cực kỳ tôn kính là THẦY”. Tiếp tục con đường học vấn bằng việc hoàn thành Thạc sĩ ngành Ngôn ngữ Anh để hoàn thành 50% ước mơ là trở thành giảng viên Tiếng Anh. Tiếng Anh là quyết định đúng nhất của tôi. “Hãy nghĩ đến những lợi thế và cơ hội bạn sẽ có được nếu biết tiếng Anh. Và những điều có lẽ bạn sẽ bỏ lỡ nếu như học không tốt môn học này. Đồng thời đừng đặt một mục tiêu quá lớn khi học ngoại ngữ, hãy chia thành từng mục tiêu nhỏ hơn, bạn sẽ dễ đạt được hơn là một mục tiêu to lớn.” Nói vậy không có nghĩa là biết Tiếng Anh đã là giỏi…KHÔNG NHA…Tôi nhận thức được việc này nên cần phải trao dồi và học hỏi thêm. “Tôi yêu thích rất nhiều người tài giỏi ở các lĩnh vực, tôi muốn học hỏi thêm nữa từ họ cách giao tiếp vì xã hội bây giờ đề cao khả năng giao tiếp.” Ba tự hào khi mang tấm bằng Đại học về nhà… “Chắc là Ba…Ba là người luôn thúc đẩy tôi phải tiến lên…Ba luôn là người động viên tôi những lúc tôi muốn bỏ cuộc. Và mỗi khi mà tôi đạt được một thành tích thì tôi nhìn thấy vẻ tự hào của ba, đây là động lực để cố gắng đạt nhiều thành tích hơn nữa. Ngày tôi nhận bằng tốt nghiệp đại học, sau bao năm cố gắng đèn sách thì điều ba mong đợi nhất về mình đã trở thành sự thật…Đơn giản nhưng thật hạnh phúc”. Ước muốn khi 35 tuổi ? “Có một sự nghiệp vững chắc, Một gia đình hạnh phúc, Sức khỏe để duy trì và đạt được sự nghiệp và gia đình.” “Nếu bạn không tự xây dựng ước mơ của mình, thì người khác sẽ thuê bạn xây ước mơ của họ…” Học cách làm ngơ trước những lời phán xét nặng nề nhất là con đường duy nhất để trưởng thành. Cuộc sống ban cho ta trí tuệ thì phài dùng một cách khôn ngoan để tự hiểu lấy bản thân. Hiểu được mục tiêu, không ngừng nỗ lực để đạt được tầm cao, đây có thể nó là bước khẳng định hiệu quả đối với người xung quanh… Mỗi người chỉ có một cuộc đời để sống…sống theo sỡ thích, sống theo đam mê, làm những điều mình muốn, khẳng định mục tiêu đạt được…TÁT CẢ LÀ QUYẾT ĐỊNH CỦA CHÍNH MÌNH. Vì vậy bạn không tự xây dựng thì người khác sẽ  thuê bạn để hoàn thành ước mơ của họ.” Phỏng vấn nhanh cùng EKIP D – Magazine: Cho bạn 1 điều ước dành cho 1 người đặc biệt ? bán sẽ ước cho ai và ước điều gì? HiHi…Tôi sẽ ước cho mỗi người mình gặp đều được hạnh phúc. Ban đang tham gia CLB/ nhóm nào không? Hiện tại thì tôi có tham gia một clb võ thuật, vừa để  rèn luyện sức khỏe vừa để tự bảo vệ cho bản thân mình. Ngoài ra thì thỉnh thoảng tôi cũng có sinh hoạt một câu lạc bộ sáo trúc và tham gia một nhóm sinh viên Công giáo trong nhà trường. Bạn sợ cô đơn không? Rất sợ luôn…Cảm giác như một mình chống lại cả thế giới vậy…Kinh khủng. Người bạn nhớ nhất thời học cấp 3? Nếu phải chọn 1 người thì rất khó, vì mỗi người bạn đều được mình ghi nhớ theo một cách riêng. Nhưng mà nhớ nhất là cô chủ nhiệm và các bạn học lớp 12. Cả lớp như là một gia đình vậy. Cùng nhau học, cùng nhau vượt qua khó khăn trong suốt năm học cuối cấp đó… D – Magazine cảm ơn bạn đã trò chuyện. PV D-Magazine PHÒNG TRUYỀN THÔNG

Xem chi tiết
Thư cảm ơn học bổng Thép SeAH đồng hành cùng sinh viên DNTU

Kính gửi ông Nam Hyung Kun và các cô chú, các anh chị thành viên của Tổng Công ty Thép SeAh Việt Nam. Em là Hứa Ngọc Châm, sinh viên ngành Kế toán - Tài chính – Trường Đại học Công nghệ Đồng Nai, và cũng là sinh viên khóa  khóa đầu tiên vinh dự nhận học bổng “ SeAh đồng hành cùng sinh viên DNTU” năm 2014.

Xem chi tiết
D-Magazine (ep.2): Nữ sinh xinh đẹp của DNTU: Tôi có con đường đi riêng và chỉ cần chiến thắng chính bản thân mình

10 năm liền là đạt thành tích HSG trong học tập Tham gia Hội khoẻ phù đổng cấp tỉnh môn bóng chuyền. Đạt giải nhì cuộc thi “Ngày hội tái chế chất thải” tỉnh Đồng Nai Thành viên CLB nhảy của trường Giải 3 giai điệu sinh viên cấp tỉnh Giải ba vũ điệu tuổi trẻ Hoa khôi Miss áo dài 2019 Top 45 Hoa khôi sinh viên Việt Nam 2020 Bảng vàng thành tích mà cô nàng có được là sự tự hào trong độ tuổi thanh xuân của cô ấy… Điều mà khi đọc giả đọc và cảm nhận họ sẽ “ghen tỵ” và đăt câu hỏi là tại sao cô ấy lại làm được như vậy ? Nhân vật tiếp theo của D – Magazine ? Vừa xinh đẹp, học giỏi lại tích cực tham gia các hoạt động trong nhà trường và ngoài xã hội, được mệnh danh là "con nhà người ta", Trương Thị Ngọc Thảo là sinh viên Khoa Kinh tế - Quản trị trường Đại học Công nghệ Đồng Nai. Sỡ hưu bảng vàng với những thành tích đáng “ghen tỵ”. Tất cả những lĩnh vực: học tập, nghệ thuật, thể thao… không làm khó Ngọc Thảo. Ngoài ra, Thảo rất đam mê với việc làm bánh, chơi đàn và ưa thích môn thể thao bóng chuyền. Do đó, không ngạc nhiên khi Ngọc Thảo đã gặt hái cho mình rất nhiều những thành tựu. Bước ngoặc tuổi 18… Ngưng một năm để nhìn lại bản thân và đi xa hơn! 6 tuổi vào cấp 1; 12 tuổi vào cấp 2, 15 tuổi vào cấp 3 và 18 tuổi vào đại học - đó là hành trình đến trường "chuẩn chỉnh" của các bạn học sinh, sinh viên. Tuy nhiên không phải ai cũng quyết định đi theo con đường đó. Có người sẵn sàng "chệch đường ray", chậm lại một chút để khám phá hết tiềm năng của mình và ít ai biết rằng Ngọc Thảo đã dành 1 năm - khoảng thời gian sau khi tốt nghiệp THPT - để được hiểu chính con người mình. Chia sẻ về quyết định của mình, Thảo nói: “Khi vừa tốt nghiệp THPT, mình đã đưa ra quyết định  là sẽ ngưng 1 năm chưa học đại học để dành thời gian cho bản thân. Nó như một nốt trầm để mình tìm hiểu xem bản thân mình muốn gì, thích gì và làm được gì cũng như để sốc lại tinh thần với cú sốc đầu đời”. Khi được hỏi về lý do vì sao lại có quyết định như vậy, chúng tôi thấy được sự ngập ngừng trong ánh mắt Thảo. Lý do đó có thể là gì ?...chuyện gia đình, tình cảm riêng tư, sức khỏe hay một cú sốc nào đó đã đưa Thảo đến với một quyết định táo bạo như thế. Dù đã qua lâu rồi, nhưng cô gái nhỏ này vẫn muốn chôn chặt trong lòng, chúng tôi mong rằng khi đến một độ tuổi nào đó, Ngọc Thảo sẽ thêm đủ dũng khí để có thể nói ra lòng mình và vẫn tiếp tục mạnh mẽ như Thảo đã từng. Vậy trong 1 năm đó, Thảo đã làm gì? Đi du lịch khắp nơi hay tìm một công việc nào đó…? Cuổi cùng, Thảo đã quyết định học làm bánh, đó cũng là một cách giúp Thảo học được một điều mới, lại giúp bản thân không còn suy nghĩ quá nhiều, bên cạnh đó Thảo cũng có đủ thời gian để định hướng cho bản thân. Thảo nhớ lại thời gian học làm bánh: “Cái bánh đầu tiên mình đã làm không đạt và khi đưa cho người bạn của mình thử thì bị phản ứng không ngon”. Lúc đó mình rất buồn, những lúc làm bánh mà cứ bị thất bại, mình đã từng có ý nghĩ muốn bỏ cuộc vì tại sao món bánh đơn giản như vậy mà mình làm cũng không được. Nhưng rồi tự nhủ với bản thân ĐỪNG ĐỂ THẤT BAỊ LÀM GỤC NGÃ BẠN MỘT LẦN NỮA…Cô ấy tìm hiểu và vận dụng toàn thời gian để xem những chương trình nấu ăn, để lấy lại được tinh thần và kiến thức để chạm đến ước mơ mở tiệm bánh. Với Thảo, công việc làm bánh nó cũng giống như cuộc sống này, nguyên liệu tốt, tay nghề giỏi và đặt tâm vào nó thì bạn sẽ cho ra lò những chiếc bánh hoàn hảo. Cũng như khi đi học hay đi làm, bạn cần cho mình những kiến thức và kỹ năng thật tốt, làm bằng tất cả sức mình như vậy thành công sẽ đến với bạn. Đến bây giờ Thảo vẫn giữ thói quen cũ, vào những lúc rảnh hay có chuyện buồn, Thảo sẽ làm bánh để quên đi và lấy lại tinh thần làm việc. “Tôi có con đường đi riêng và chỉ cần chiến thắng chính bản thân mình” Thầy đã nói: “CỨ THAM GIA ĐI, KHÔNG ĐƯỢC GIẢI THƯỞNG THÌ ĐƯỢC HỌC HỎI, SỰ TỰ TIN…ĐẶC BIỆT LÀ CÓ NHIỀU MỐI QUAN HỆ…” Bên cạnh việc học, Thảo còn thử sức với một số lĩnh vực như: người mẫu ảnh, tham gia các gameshow truyền hình,… Thảo cũng từng tham gia các cuộc thi sắc đẹp và tri thức tầm quốc gia như Miss Áo Dài 2019, Hoa khôi sinh viên Việt Nam 2019, 2020,.. với các thành tích như : Hoa khôi Miss Áo Dài 2019, Top 40 Hoa Khôi sinh viên Việt Nam 2020, nhân vật chính của Gameshow Truyền hình “Chọn Ai Đây ?” Trở về cuộc sống hàng ngày, Cô gái 23 tuổi không ngừng nỗ lực để đạt kết quả học tập tốt, nhằm khẳng định bản thân không chỉ có “sắc” mà còn có chiều sâu trí tuệ và hiểu biết. Chưa dừng lại ở đó, Ngọc Thảo còn được nhiều người yêu mến với các hoạt động thiện nguyện của trường, khoa như thăm mái ấm bé thơ, hiến máu nhân đạo,... Đối với Thảo việc làm thiện nguyện có ý nghĩa rất lớn “Khi làm thiện nguyện chúng ta mới thấy được mình đã may mắn hơn rất nhiều người, và cảm thấy hạnh phúc khi có thể giúp đỡ một phần nhỏ để họ phần nào vượt qua khó khăn.” Thảo luôn muốn lan tỏa nguồn năng lượng tích cực đến các bạn trẻ về lối sống tình cảm và yêu thương nhiều hơn.  Thảo tâm niệm rằng: “Bên cạnh mình luôn có gia đình, bạn bè và thầy cô luôn đồng hành cùng mình, chỉ bảo và tôn trọng để mình có được cái vững chắc trên con đường hoàn thiện bản thân mình”. Mặc dù bản thân khá “hứng thú” với lĩnh vực nghệ thuật nhưng khi được hỏi Vì sao không chọn nghệ thuật hay tham gia vào showbiz? Ngọc Thảo chia sẻ: “Thấy người ta nổi tiếng, cũng muốn một chút thôi chứ không phải là mục tiêu chính, mình tham gia các cuộc thi, các chương trình truyền hình chủ yếu là muốn trải nghiệm, giao lưu và học hỏi kinh nghiệm. Còn nếu vào showbiz thì phải do cái duyên của mình nữa, hiện tại chắc mình chưa có duyên.” (cười). Định hướng của Ngọc Thảo sau này trở thành nữ doanh nhân. Cũng chính vì điều đó, nên nữ Doanh nhân Thái Vân Linh - Người phụ nữ thành công và là một người mẹ ấm áp đã trở thành người truyền cảm hứng cho Thảo. Chia sẻ về áp lực thời gian khi tham gia nhiều hoạt động học tập, ngoại khóa và vẫn phải đảm bảo việc học chính khóa, Ngọc Thảo cho biết áp lực sẽ tạo nên kim cương: “Mình nghĩ khi làm nhiều việc, mình có thể biết được thế mạnh và công việc yêu thích của mình, bên cạnh đó nó là đòn bẩy để mình được như bây giờ, tự tin vào bản thận, vào những gì mình đã làm.” Nhìn lại chặng đường đã qua, Ngọc Thảo chia sẻ bản thân không hề hối tiếc điều gì. “Đối với mình, không có con đường nào là dễ dàng. Tuy nhiên, đi đường dài hay đường ngắn là do cách chúng ta lựa chọn. Bản thân mình là một người lạc quan, luôn tiến về phía trước nên mình không ngại đương đầu với những khó khăn, thử thách. Và những gì nhận được ở thời điểm hiện tại, với mình đều là thành quả xứng đáng”. Thảo cũng hi vọng trong mỗi con người chúng ta hãy tìm ra cho bản thân một ước mơ, và hãy nhiệt huyết theo đuổi ước mơ đó bằng tất cả sự quyết tâm và cứ thế mà hành động, thì chắc chắn rằng có ngày bạn sẽ đạt được ước mơ đó một cách trọn vẹn. Phỏng vấn nhanh cùng D-Magazine ^^ PV: Dùng 3 từ để miêu tả bản thân Năng động, thích học hỏi, tích cực. PV: Trong gia đình ai là người ảnh hưởng đến bạn nhiều nhất? Mẹ của mình. Vì luôn là người tâm sự, chỉ dạy và cho mình lời khuyên những lúc bị lạc lối PV: Bản thân có là người dễ xúc động không? Mình là 1 người rất hay xúc động nhưng không dễ khóc. Mình chỉ khóc khi lỡ làm mẹ buồn PV: Cho bạn 1 điều ước dành cho 1 người đặc biệt ? Bạn sẽ ước cho ai và ước điều gì? Mình sẽ ước cho mẹ có sức khoẻ, vì khi có sức khoẻ thì sẽ có tất cả. PV: Bạn thích chó hay mèo? Cả 2 PV: 3 việc muốn làm sau khi tốt nghiệp? Có công việc ổn định, học tiếng Nhật, đi du lịch Cảm ơn Ngọc Thảo đã dành thời gian cho D-Magazine, chúc Ngọc Thảo luôn xinh đẹp và thành công với lựa chọn của mình. PV D-Magazine PHÒNG TRUYỀN THÔNG

Xem chi tiết
“Robot hỗ trợ người già và người khuyết tật” – giải nhất nhà sáng tạo việt nam với Intel Galileo lần thứ II (năm 2016) niềm tự hào của DNTU

Tối ngày 14/1/2017 các chàng trai tài năng của Trường Đại học Công nghệ Đồng Nai đã trở về sau cuộc thi Nhà sáng tạo Việt Nam với với Intel Galileo lần thứ II (năm 2016) do Bộ Khoa học công nghệ và Trung ương đoàn TNCS Hồ Chí Minh tổ chức tại Hà Nội. Ngay từ khi bước xuống từ sân bay các bạn đã được chào đón hết sức nồng nhiệt với sự đại diện của Ban giám hiệu (BGH) cùng với sinh viên và giảng viên của nhà trường. Đại diện BGH và Giảng viên, sinh viên chào đón đội thi trở về Trong buổi gặp mặt chia sẻ tối ngày 14/01/2017. Đại diện BGH Trường đại học công nghệ Đồng Nai – TS. Đoàn Mạnh Quỳnh – Phó Hiệu trưởng tuyên dương các sinh viên và giảng viên đã đạt thành tích tốt trong cuộc thi, khuyến khích sinh viên phát huy thành tích và dặn dò sinh viên cố gắng học tập, nghiên cứu và tham gia nhiều hơn nữa. Đồng thời thay mặt BGH cam kết sẽ hỗ trợ và tạo điều kiện để sinh viên được tham gia thi đấu, trải nghiệm ở các cuộc thi lớn. ​ Lãnh đạo Trường đại học công nghệ Đồng Nai gặp mặt tuyên dương các sinh viên đoạt giải Sinh viên Nguyễn Phi Lân – Thành viên của nhóm chia sẻ “Đạt được giải thưởng nhóm phải rất chuyên tâm làm việc cả ngày lẫn đêm, qua cuộc thi nhóm đã học hỏi được rất nhiều, Nhóm rất hạnh phúc vì đã mang lại vinh quang cho trường, đồng thời gửi lời cảm ơn đến các thầy hướng dẫn, cám ơn BGH đã quan tâm, tạo điều kiện tốt nhất để nhóm đi thi và rất xúc động vì những tình cảm đó “ ThS. Lê Xuân Vịnh – Giảng viên Hướng dẫn cũng chia sẻ “Sinh viên làm việc rất chịu khó và nghiêm túc, đoàn kết và đưa ra nhiều sáng kiến tốt “Đồng thời ThS. Lê Xuân Vịnh cũng cám ơn BGH đã hết sức quan tâm, động viên kịp thời kể cả tinh thần và vật chất tạo điều kiện tốt nhất cho đội thi. Tối 13/1, lễ tổng kết và trao giải cuộc thi Nhà sáng tạo Việt Nam với Intel Galileo lần thứ II, năm 2016 đã được diễn ra tại Đại học quốc gia Hà Nội Vượt qua 110 ý tưởng sáng tạo đến từ 29 trường đại học, học viện cả nước, nhóm sinh viên Đại học Công nghệ Đồng Nai giành giải nhất chung cuộc  Ban giám khảo đã chọn ra tác phẩm Robot hỗ trợ người già và người khuyết tật do nhóm sinh viên từ Đại học Công nghệ Đồng Nai sáng chế để trao giải Nhất. Tác phẩm này hỗ trợ người già và người khuyết tật với con robot có thể trở thành chiếc xe lăn để di chuyển, hoặc có thể chuyển thành chiếc giường để người sử dụng có thể ngủ hoặc nằm. Ngoài ra, robot có thể nâng lên hoặc hạ xuống trong khoảng nhất định để người sử dụng có thể di chuyển từ robot sang giường nằm mà không cần sự giúp đỡ từ người khác. Trường Đại học Công nghệ Đồng Nai không ngừng phát triển với mục tiêu là trường Đại học ứng dụng, đào tạo nguồn nhân lực có chất lượng đáp ứng nhu cầu xã hội và hội nhập quốc tế.     Ngô Thị Tuyết Lan - Phòng Truyền thông

Xem chi tiết
D-magazine (ep.3) Trần Đăng Nguyên: “Thành công được trả giá bằng sự cố gắng”

Có nhiều người thắc mắc là tại sao là D – magazine: Người kể chuyện được tạo nên để làm gì?, Ekip thực hiện chương trình mong muốn truyền tải những câu chuyện thế hệ mới của các thành viên DNTU và được trình bày online để quý độc giả có thể đọc và tìm hiểu một con người mới với những sự nỗ lực cho chính bản thân người được viết… Trần Đăng Nguyên sẽ là nhân vật tiếp theo phù hợp để Ekip D-Magazine thực hiện các nội dung xung quanh “câu chuyện” về sự thay đổi của Nguyên ở độ tuổi thanh xuân thật đẹp…Đẹp theo cách Nguyên cảm nhận về sự thay đổi của chính mình trong những năm vừa qua. Một ngày trải qua với 24 tiếng đồng hồ, thức dậy vào lúc 5h00 sáng, một cái vươn mình để đón chào ngày mới…cầm trên tay chiếc điện thoại để lướt nhanh vài tin tức, nạp năng lượng cho buổi sáng bằng những chiếc bánh đã để cất lại vào ngày hôm trước…HỐI HẢ ĐỂ BẮT ĐẦU NGUỒN LƯỢNG MỚI NHƯNG KHÔNG QUÊN NỞ MỘT NỤ CƯỜI…gọn gàng, chỉnh tề tiến ra cửa và khởi động một ngày với 12 tiếng công việc…Vất vả, khó khăn, cố gắng để hằng mong có được một cuộc sống sung túc sau này…24 tuổi, đất khách quê người nhưng vẫn dành tình cảm cho Việt Nam nói chung và DNTU nói riêng. Nguyên: Điều quý giá nhất ? Thời gian…Nguyên xem nó là điều quý giá nhất lúc này Nguyên không muốn mất đi…Nếu tham lam một chút thì Nguyên muốn nó lặp đi lặp lại vì thật sự đã làm thay đổi cách suy nghĩ của Nguyên ở độ tuổi sinh viên và bước vào một xã hội với hành trang mà Nguyên chuẩn bị…Thật sự khoảng thời gian này đã thay đổi con người của Nguyên. Một năm với những sự thay đổi, chắc là đã nhận ra nhiều điều, đó sẽ là…? Chiêm nghiệm từ những lúc không muốn suy nghĩ về bản thân và để trôi đi theo dòng nước, nó muốn tôi dừng chỗ nào thì tôi sẽ cập bến ở vị trí đó, buông lỏng tất cả…để rồi một lúc “chán chường” với cuộc sống này…NHƯNG QUAN TRỌNG NẰM Ở VIỆC LẮNG NGHE TỪ NHỮNG NGƯỜI XUNG QUANH VÀ CHẮT LỌC NÓ…tôi bừng tỉnh và có quyết định cho bản thân mà ai cũng gọi là “liều”, để rồi tôi hiểu được: “Bạn sinh ra ở đâu không quan trọng bạn đang ở vị trí nào cũng được cái quan trọng nhất chính là sự cố gắng của bản thân và khôg được từ bỏ rồi sẽ đến lúc bạn gặt được thành quả, có suy nghĩ của bản thân, có chứng kiến, có ước mơ và dám nghĩ dám làm. Chỉ cần bạn đừng dừng lại, mỗi ngày bạn học thêm một chút thì bạn đã tốt hơn ngày hôm qua rồi”. Để nổ lực để đi bằng chính đôi chân của mình…Chắc chắn Nguyên đã có sự tự ti ? Đối với một sinh viên, tính từ “tự ti” dường như vẫn không thoát khỏi và nó được gọi là sự “ám ánh” cho những ai không dám thể hiện mình, vì nếu thể hiện mình với xã hội thì sẽ “đè bẹp” sự tự ti trong con người của Nguyên…Nguyên nói: “em đã từng bỏ cuộc vì hoàn cảnh gia đình khó khăn và đôi lúc suy nghĩ vẫn chưa kiên định và lúc đó em đã chọn để nghỉ học, động lực giúp em quay lại chính là gia đình của em”. Thời ấy, nếu ai là một sinh viên xa nhà lên thành thị học tập thì có lẽ 2 từ GIA ĐÌNH là quan trọng và mong muốn được trở về nhất…Đối với Nguyên thì càng trân trọng hơn vì khi được hỏi “Ai là người ảnh hưởng nhất đến Nguyên ?” thì trong suy nghĩ của Nguyên sẽ là GIA ĐÌNH. Nguyên nghẹn ngào chia sẻ: “Trong gia đình có lẽ là bố và mẹ đều có ảnh hưởng tới em vì tính cách của e. Có lẽ là được thừa hưởng từ ba và mẹ, em học được sự cố gắng, kiên cường từ ba, học được cái linh hoạt từ mẹ, răn đe cho e từng chút một, và em cảm nhận được câu THƯƠNG CHO ROI CHO VỌT,  nhờ “roi” mà em cứng rắn và chững chạc trong suy nghĩ đến giờ này…”. Từ trái tim, từ tấm lòng, ơn nghĩa sinh thành, sự lan toả sẽ là những thứ tuyệt vời nhất trên thế gian này “gọn” vào 2 từ GIA ĐÌNH…hy vọng bố và mẹ Nguyên sẽ hiểu NGUYÊN ĐÃ LỚN, ĐÃ TRƯỞNG THÀNH… Tự hào vươn tay thật cao để chỉ vào trái tim và nói “TÔI ĐÃ LÀM ĐƯỢC”… Một sinh viên với bao hoài bão tại đất nước Đài Loan, xin quay trở lại thời gian trước kia khi đang sinh viên năm 3 chuyên ngành Công nghệ Kỹ thuật Ô tô, với nhũng suy nghĩ ở tuổi mới lớn chưa chính chắn, Nguyên được sự hướng dẫn cũng như tiếp xúc với các Thầy cô, bạn bè tại DNTU…một ngồi trường mà chúng tôi gọi nhứng người thầy, người cô là những NGƯỜI ĐỒNG HÀNH TRONG TRI THỨC VÀ NHẬN THỨC, Nguyên đã chọn thêm con đường với những sự tư vấn từ các thầy cô, bạn bè…Lần đâu tiên, tự quyết định cho bản thân mình chơi một cuộc chơi lớn đó là tham gia chương trình học tập tại Đài Loan và từ đó cuộc trình đầy cam go thử thách với rất nhiều điều phải bắt đầu lại từ đâu…Thật sự khâm phục sự kiên cường của bạn được thừa hưởng từ ngườI bố của mình. “TÔI ĐÃ LÀM ĐƯỢC” tại Đài Loan qua tấm bằng tốt nghiệp tại Southern Taiwan University of science and technology và có một công việc kỹ thuật ổn định tại xứ Đài. Phần việc còn lại của bạn chính là lấy thêm 1 tấm bằng Kỹ sư Ô tô tại DNTU, và điều đó đã thực hiện được 90% cho việc xét tốt nghiệp và hoàn thành khoá học 4 năm tại đây…Đúng như Nguyên nói ĐỘNG LỰC LỚN NHẤT LÀ GIA ĐÌNH SẼ SINH RA SỰ CỐ GẮNG. Khi đạt được một dấu mốc lớn cho bản thân của mình, chắc chắn không dừng lại tại đó…Lúc này Nguyên nghĩ đên công việc nào Nguyên muốn thực hiện thêm ? Ngoài công việc hiện tại thì Nguyên hay đi làm thêm những công việc khác liên quan đến dự định sau này của mình để tăng kinh nghiệm cho bản thân. Mình có một sở thích và mình nghĩ nó đang hỗ trợ cho công việc của mình và có thể kiếm được chi phí trang trải thêm đó là hướng dẫn và luyện tập giống như một HLV bóng đá cho các bạn người Đài Loan, qua đó mình còn được trao đổi tiếng Trung, thật sự đã giúp mình cải thiện về khả năng ngoại ngữ của mình. DNTU…kỷ niệm tuyệt vời thời sinh viên. Rất nhiều kỷ niệm…Nguyên xin đươc kể vài câu chuyện để thấy đời sinh viên của Nguyên tại quê hương. Đầu tiên phải nói là lần đầu tiên Nguyên được ở kí túc xá, thật sự phải nói là KTX đã trở thành ngôi nhà thứ 2…Ah ! Nguyên còn có một sở  thích là đam mê ca hát và dành thời gian tham gia các cuộc thi âm nhạc của trường…nên thành ra mình luyện thanh và giải quyết căng thẳng học tập vào lúc khuya...các bạn KTX đã bị Nguyên làm phiền rất nhiều…Nhưng cũng thú vị là từ đó toàn bộ sinh viên KTX đều biết Nguyên, không biết là thích hay không thích, nhưng cũng là cái ấn tượng đến bây giờ “đàn em” khóa sau vẫn còn nhắc đến cái tên Trần Đăng Nguyên…hihi. Thời điểm này, điều bạn mong muốn nhất ? Trở về Việt Nam, gặp mặt gia đình…vì rất lâu rồi Nguyên chưa làm được điều này. Nhận bằng tốt nghiệp kỹ sư Công nghệ kỹ thuật Ô tô tại DNTU, thực hiện ước mơ trở thành kỹ sư giỏi tại Việt Nam. Đó là 2 điều Nguyên muốn thực hiên khi trở về Việt Nam. Lời nhắn dành cho giới trẻ hiện tại ? Trần Đăng Nguyên từng là học sinh của trường THPT Nguyễn Tất Thành (ĐakLak), tôi chọn con đường đến với Trường Đại học Công nghệ Đồng Nai với ước mơ trở thành Kỹ sư Công nghệ ở lĩnh vực Kỹ thuật Ô tô, sau đó một bước chuyển mình với sự chương trình học tại Southern Taiwan University of science and technology…Tôi thực hiện được nhiều điều tưởng rằng chỉ là năm mơ nhưng rồi với sự nỗ lực thì tôi đã hoàn thành được 90% những gì tôi đặt ra trong 5 năm qua….Giờ là lúc tôi nhận thêm tấm bằng Đại học tại DNTU để hoàn thành sứ mạng đem đến giá trị thiệt thực và niềm tự hào của gia đình tôi…TÔI LÀM ĐƯỢC THÌ CÁC BẠN CŨNG SẼ LÀM ĐƯỢC…THÀNH CÔNG ĐƯỢC TRẢ GIÁ BẰNG SỰ CỐ GẮNG. Tóm lại, nước mắt không dành cho người yếu đuối, mà nước mắt dành cho sự  hạnh phúc của tôi… Cảm ơn EKIP D-Magazine rất nhiều để nghe Nguyên chia sẻ… PV D-Magazine PHÒNG TRUYỀN THÔNG    

Xem chi tiết
Cơ sở vật chất là nền tảng để sinh viên chủ động hơn tại ĐH công nghệ Đồng Nai

(Công lý) - Trường Đại học công nghệ Đồng Nai đã có những bước đi vững chắc cho việc đào tạo, rèn luyện sinh viên của trường trước khi bước ra ngoài thực tế. Trong bối cảnh cơ sở vật chất, thiết bị đào tạo của các trường đa số thiếu thốn, các sinh viên còn thụ động trên chính giảng đường đại học thì ngay tại trường ĐH Công nghệ Đồng Nai các sinh viên đã chủ động thực hành ngay trong từng tiết học, chủ động tìm lối đi riêng để khắc phục tình trạng “thụ động” của sinh viên. Ngân sách giáo dục hạn chế được coi là một trong những nguyên nhân cơ bản dẫn đến tình trạng nghèo nàn, lạc hậu về cơ sở vật chất, thiết bị đào tạo của các trường đại học, cao đẳng. Dù ông Nguyễn Trường Giang, Vụ Ngân sách tài chính sự nghiệp - Bộ Tài chính, vẫn khẳng định ngân sách dành cho giáo dục đại học đã được ưu tiên “hết mức có thể” nhưng không thể tìm sự đột phá ở việc tăng chi ngân sách cho giáo dục đại học hiện nay. Chính vì những vấn đề bất cập đó, trường Đại học công nghệ Đồng Nai đã tìm hướng đi riêng. Tính riêng từ năm 2015-2016 trường Đại học công nghệ Đồng Nai đã nhận được những dự án lớn được tài trợ các phòng thí nghiệm chất lượng lên tới gần 20 tỉ đồng. Thậm chí nhà trường đã có phòng thí nghiệm tự động hóa vốn là phòng thí nghiệm đầy mơ ước của các sinh viên. “Hiện tại, trong chương trình học tập tại khoa có tới 70% thời lượng thực hành, gồm thực hành tại doanh nghiệp và tại phòng thực hành khoa. Thậm chí riêng với từng khoa lữ hành, quản trị kinh doanh… đã được trang bị gồm phòng thực hành lễ tân đạt tiêu chuẩn 3 sao, phòng pha chế Bartender và phòng bếp thiết kế hiện đại. Bên cạnh đó, những resort, khách sạn lớn hợp tác với nhà trường như: Sandy beach resort, khách sạn Hoàng Anh Gia Lai,… là môi trường thực hành nghề thực thụ, giúp sinh viên thành thạo tay nghề sau khi tốt nghiệp”. Ngoài việc đầu tư các cơ sở vật chất hiện đại, nhà trường còn chú trọng đến việc trao học bổng cho những  sinh viên nghèo vượt khó, có thành tích tốt trong học tập. Đây là một trong những hoạt động khuyến học, khuyến tài thể hiện sự quan tâm, chăm lo cho sự nghiệp giáo dục của tỉnh nhà. Chia sẻ với phóng viên - hiệu trưởng trường Đại học công nghệ Đồng Nai Phan Ngọc Sơn đã cho biết nhà trường luôn trăn trở việc làm sao đào tạo được con người có thể nuôi được chính họ chứ không muốn đào tạo ra những mọt sách. Trong những năm qua, trường đã chú trọng phát triển cơ sở vật chất, trang thiết bị hiện đại để phát triển hơn nữa sự năng động trong chính sinh viên tại trường. Nhà trường ưu tiên các công tác nghiên cứu sản phẩm khoa học, cộng đồng. Tạo sân chơi để các em sinh viên phát triển, sáng tạo trong khả năng và tiềm lực của nhà trường. Tôi hoàn toàn không mơ ước nhà trường phải có thật nhiều sinh viên mà chỉ mơ ước làm sao nhà trường có nhiều sinh viên giỏi, theo kịp sự phát triển của xã hội. Mong muốn trường có tư thế vươn cao, làm chủ, vươn tới ngang tầm với những trường đại học có tên tuổi trong nước và khu vực. Đó là mục tiêu của trường Đại học công nghệ Đồng Nai. Bên cạnh đó, nhà trường hiện nay đã và đang thu hút các nguồn tài trợ từ xã hội, để làm được điều đó chính nhà trường phải là nơi đào tạo, cung ứng nhân lực cho doanh nghiệp đó một cách xuất sắc nhất. Chất lượng đào tạo của nhà trường đóng vai trò quan trọng trong vấn đề này. Vì vậy các trường cần công khai chất lượng đào tạo của mình, khi người ta tin cậy sẽ tìm đến trường. – ông Sơn khẳng định. http://congly.vn/xa-hoi/giao-duc/co-so-vat-chat-la-nen-tang-de-sinh-vien-chu-dong-hon-tai-dh-cong-nghe-dong-nai-189406.html       Nguồn: http://congly.vn/

Xem chi tiết